Đài Loan không đông đúc như Việt Nam, cũng không xa xôi như châu Âu, rất vừa phải

0
181

 Tôi là người Việt Nam, nhưng ở Phần Lan tôi nhớ Đài Loan: “Đài Loan không đông đúc như Việt Nam, cũng không xa xôi như châu Âu, rất vừa phải”.

Đã hai tháng kể từ khi tôi đến Helsinki, Phần Lan từ Việt Nam, và chuyến du học thứ hai đã giúp tôi tự tin hơn vào bản thân. Nhưng lần này tôi không thể hòa nhập với cuộc sống tại nơi này và tôi lại bắt đầu thấy nhớ Đài Loan, nơi mà tôi đã từng du học trước đây.

Vì tôi thích xem các bộ phim cổ trang Trung Quốc và các bộ phim thần tượng Đài Loan từ khi còn nhỏ nên tôi đã trở nên mê mẩn với tiếng Trung. Sau khi xem rất nhiều bộ phim thần tượng Đài Loan, tôi  thậm chí có thể đoán được lời thoại của nữ chính sắp nói. Năm 24 tuổi, tôi đến Đài Loan để học tiếng Trung trong ba tháng, và đó cũng là lúc mà tôi thực hiện được ước mơ của mình là được sống tại Đài Loan trong một thời gian ngắn.

Lần đầu tiên đặt chân lên mảnh đất Đài Loan, tôi đã yêu quốc gia này ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Năm 24 tuổi, tôi đến Đài Loan du học lần đầu tiên vì nhận được học bổng Hán ngữ của Bộ Giáo dục Đài Loan, và cũng là lần đầu tiên tôi xa quê hương lâu như vậy. Tôi sống cùng gia đình của mình tại Hà Nội, thủ đô của Việt Nam khi chưa bay qua Đài Loan. Trước đó tôi cũng đã có cơ hội đi công tác hay du lịch cùng bạn bè ở nước ngoài, nhưng việc sống một mình ở một quốc gia xa lạ lại là trải nghiệm đầu tiên trong đời.

Nhưng lúc đó, tôi không có quá nhiều lo lắng về cuộc sống ở Đài Loan. Có lý do gì để lo lắng khi chúng ta chỉ tạm thời nghỉ việc và trở lại với cuộc sống học đường? Hơn nữa tôi chỉ có khoảng ba tháng tại Đài Bắc, đương nhiên không thể so sánh với nhiều người nước ngoài khác. Vì vậy tôi hoàn toàn chủ quan chứ không hề lo lắng về những ngày sau đó.

Khi nói đến điều này, tôi luôn tự cho mình là người may mắn khi có ba tháng để học tiếng Trung tại Đài Loan. So với những sinh viên đang học thạc sĩ hay tiến sĩ thì bài tập về nhà của tôi khá dễ dàng. Vì vậy tôi dành nhiều thời gian để khám phá nơi này. Tôi đã trở thành một “khách du lịch địa phương” khi có thể thấy được nhiều điểm đến mà những khách du lịch khác, thậm chí là chính người dân địa phương cũng không hề biết đến. Ngoài thời gian lên lớp hàng ngày, thời gian còn lại là thời gian mà tôi dành cho chính mình. Vào những ngày nắng đẹp, tôi sẽ đi dạo dọc bờ sông. Còn nếu rơi vào một ngày mưa thì hiệu sách cũ sẽ là chốn mà tôi dừng chân và tận hưởng.

Bên cạnh đó, tôi thường bị hấp dẫn bởi các hoạt động văn hóa nghệ thuật đa dạng và phong phú ở Đài Loan. Tôi thích tham gia các bài giảng, lắng nghe một cách cẩn thận và cảm nhận giáo viên nói tiếng Trung bằng “giọng Đài Loan” ấm áp và mạnh mẽ. Khi tôi cảm thấy buồn chán vì phải ở  trong ký túc xá vào những ngày nghỉ, tôi đến Eslite và ở lại cả ngày để đọc.

 Hiệu sách Eslite

Tôi cũng nhớ buổi chiều yên bình ngắm hoàng hôn ở Tamsui. Mỗi lần ngồi trên bờ biển, vừa nghe tiếng hát của những người biểu diễn đường phố vừa ngắm mặt trời lặn. Tôi cũng nhớ đến bảo tàng để xem triển lãm và nói chuyện với một số ông bà là tình nguyện viên trong các viện bảo tàng về những câu chuyện thú vị về Đài Loan hoặc Việt Nam.

Mắc “bệnh nước ngoài” khi trở về Nhà

Trước khi đến Đài Loan, tôi đang trong tình trạng rất mệt mỏi vì công việc trước đây. Cứ tưởng rằng sang Đài Loan học tập sẽ chữa được chứng mệt mỏi, không ngờ sau khi về Việt Nam lại mắc “bệnh sính ngoại”.

Về Việt Nam hơn một năm, tôi luôn nhớ những ngày tháng sống ở Đài Loan. Tôi không thể chấp nhận mọi người xả rác trên đường phố, tôi không thể chấp nhận sự hỗn loạn của giao thông trên đường phố Việt Nam, và tôi không thể chịu đựng được tất cả những vấn đề rõ ràng là vi phạm pháp luật nhưng đã trở thành một điều tất nhiên. Cộng với áp lực công việc, năm 25 tuổi, tôi bắt đầu gặp khủng hoảng  tuổi hai mươi khi bạn bè cũng đi du lịch và làm việc tại nước ngoài. Tất cả khiến tôi ngày càng nhớ Đài Loan nhiều hơn.

Nói như vậy nhưng thực ra công việc của tôi khá ổn định, có cơ hội được thăng tiến, được sếp và đồng nghiệp tâm lý, thân thiện. Nhưng sau năm năm làm việc, tôi dần mất đi sự háo hức về công việc của mình. Vì vậy, sau khi tôi tiếp tục làm việc trong hai năm, ở tuổi 26, tôi đã quyết định – một lần nữa ra nước ngoài để lấy bằng thạc sĩ. Một mặt, đó là để thực hiện ước nguyện thuở nhỏ của tôi, mặt khác, đó là cho phép bản thân có một khoảng thời gian trước khi lên kế hoạch cho giai đoạn tiếp theo của cuộc đời mình.

Tôi nên “đi về phía tây” hay “đi về phía đông”?

Lựa chọn nơi để đến không phải là dễ dàng. Ngay từ khi học đại học ngành kinh tế ngoại thương, tôi đã trau dồi được niềm yêu thích của mình với các kiến ​​thức liên ngành, trong đó tôi đặc biệt yêu thích lĩnh vực luật và kinh tế thương mại. Làm việc trong một công ty kiểm toán được năm năm, với tư cách là một chuyên gia tư vấn thuế, tôi có cơ hội tiếp xúc với luật hàng ngày, đặc biệt là “luật thuế”.

Do thường xuyên tiếp xúc với luật thuế và luật chung, tôi bắt đầu quan tâm đến việc hình thành các luật và tác động của chúng đối với nền kinh tế. Vì vậy, khi nộp đơn vào trường cao học, tôi tập trung vào việc tìm kiếm một chương trình thạc sĩ cung cấp các khóa học về luật và kinh tế. Sau khi kết hợp nguyện vọng học tập với nền tảng học vấn và kinh nghiệm của mình, cuối cùng tôi đã tìm ra hai lựa chọn phù hợp với nguyện vọng và khả năng của mình: sang Phần Lan học thạc sĩ quản trị và luật thương mại hoặc đến Đại học Chính trị Đài Loan để học chương trình thạc sĩ quốc tế luật Thương mại.

Tôi cũng đã đấu tranh rất lâu khi đưa ra quyết định. Tôi đã mơ ước được du học Châu Âu từ khi còn là một đứa trẻ, nếu là cách đây 3, 4 năm thì có lẽ tôi đã dễ dàng chọn du học Phần Lan. Tuy nhiên, ở tuổi 26, khi đã từng có cơ hội sống ở Đài Loan trong ba tháng, tôi nhận thấy rằng nguồn tài nguyên giáo dục ở Đài Loan cung cấp cũng rất phong phú và đa dạng. Đài Loan cách Việt Nam không xa, văn hóa cũng tương đối gần, và tôi cũng đã có những kinh nghiệm nhất định về cuộc sống tại Đài Loan.

Những yếu tố này khiến tôi khó đưa ra quyết định. Nhiều người thân, bạn bè cũng nói với tôi, nếu thích Đài Loan đến thế, tại sao bạn không đi du học Đài Loan? Nhưng sau khi cân nhắc rất nhiều yếu tố (chủ yếu là vì tôi không tự tin lắm vào trình độ tiếng Trung của mình, tôi không biết mình có thể theo kịp các lớp thạc sĩ dạy bằng tiếng Trung hay không), cuối cùng tôi đã chọn đi về hướng Tây – để du học Phần Lan.

Tôi tự an ủi mình rằng mình còn trẻ sẽ đi được một quãng đường dài nên mình cần đi nhiều hướng hơn, để có thể trải nghiệm nhiều hơn sự khác biệt về văn hóa giữa các quốc gia và ngắm nhìn những cảnh quan khác nhau trên thế giới.

Do dự giữa phương Đông và phương Tây, cuối cùng tôi đã chọn theo đuổi giấc mơ Châu Âu khi còn nhỏ và đi du học ở Phần Lan.

Những ngày đầu ở Phần Lan, tôi lại nhớ Đài Loan da diết

Thời gian trôi nhanh, đã gần hai tháng kể từ ngày đầu tiên tôi đến Helsinki. Hai tháng nay, tôi bận rộn với lớp học, làm bài tập và ôn thi suốt ngày. Đi du học lần thứ hai giúp tôi tự tin hơn vào bản thân, nhưng khác với lần trước khi du học Đài Loan, lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với cuộc sống mới ở các nước khác, lần này tôi phải mất hai tháng để hòa nhập. vào đời sống của người dân địa phương.

Trong tháng đầu tiên ở Phần Lan, tôi cũng khó chịu vì hiệu quả hành chính chậm chạp ở Phần Lan. Mặc dù trước khi đến Phần Lan, một người bạn đã nhắc nhở tôi rằng nhịp sống ở Bắc Âu tương đối chậm, sau đó người Phần Lan hướng nội hơn, không thích chào hỏi người lạ, còn tiếng Phần Lan thì siêu khó tính, v.v. Tôi tự nhận mình là một người tương đối hướng nội, và tôi luôn cảm thấy mình như người ngoài cuộc ở Phần Lan khi gặp rào cản ngôn ngữ và khác biệt văn hóa.

Ở Phần Lan, tôi không thể hiểu những người ở nhà ga đang nói về điều gì hoặc họ đặc biệt lo lắng về vấn đề gì dù cho người Phần Lan nói tiếng Anh rất tốt. Trên đường phố hay trong cửa hàng bách hóa, ngôn ngữ chính là tiếng Phần Lan và tiếng Thụy Điển, những người nước ngoài không nói tiếng Phần Lan luôn gặp khó khăn trong việc tiếp cận xã hội Phần Lan. Tôi cũng bắt đầu cố gắng đăng ký một số công việc thực tập nhưng luôn bị đánh bại bởi yêu cầu  về tiếng Phần Lan.

Tôi có năm năm kinh nghiệm làm việc tại quê nhà, tuy không có gì đặc sắc nhưng đó vẫn là một thành tích nhỏ. Làm lại từ đầu ở một đất nước xa lạ chắc chắn sẽ cảm thấy cô đơn và sẽ không tránh khỏi cảm giác bất an. Những trải nghiệm này luôn khiến tôi nhớ châu Á, đặc biệt là trải nghiệm du học Đài Loan. Đôi khi tôi cũng tự hỏi, phải chăng sự bấp bênh và bất an này khiến tôi nhớ cuộc sống ở Châu Á? Hay tôi thực sự sẽ không phù hợp với nhịp sống ở đây?

Đôi khi tôi cũng muốn xem xét lại quyết định đi du học của mình, có phải tôi đi du học vì muốn thoát khỏi những áp lực trong cuộc sống? Có phải vì tôi muốn tìm kiếm nhiều khả năng hơn ở một đất nước xa lạ và cho mình nhiều tự do hơn? Hay là vì bạn muốn tìm một nơi thực sự thuộc về mình?

Đôi khi, tôi thấy ghen tị với “may mắn nhỏ” của người Đài Loan

Tôi thường nói với những người bạn Việt Nam của tôi về nỗi nhớ châu Á khi tôi học ở Bắc Âu: chúng tôi nhớ quê hương của mình, nhưng trở về quê hương có thể sống tốt hay không lại là chuyện khác. Về điểm này, tôi nghĩ người Việt Nam và người Đài Loan khác nhau. Các bạn trẻ Đài Loan ra nước ngoài học tập và làm việc chăm chỉ để bứt phá ra thế giới, vì Đài Loan là một nước phát triển nên rất khó tìm thêm cơ hội để phát triển bản thân (nếu sai mong các bạn nhắn tin giúp mình nhé. ). Một bộ phận lớn sinh viên Việt Nam tốt nghiệp ra nước ngoài học tập, tìm việc làm có liên quan thì lại “nghi ngại về sự phát triển của Việt Nam”. Nhiều người bạn của tôi làm việc chăm chỉ ở Châu Âu hoặc Hoa Kỳ vì họ muốn kiếm được một công việc ổn định, có được giấy phép định cư lâu dài và để cuộc sống sau này của họ được đảm bảo và ổn định hơn.

Vì vậy, thực tế, đôi khi tôi thực sự ghen tị với “chút may mắn” của người Đài Loan. Đài Loan không đông đúc như Việt Nam, cũng không xa xôi như Châu Âu, nhưng nó vừa phải, và nó vẫn là một nơi rất đáng sống theo quan điểm của tôi

*Nguồn: Crossing

PHẢN HỒI CỦA BẠN

Bạn chưa viết bình luận!
Bạn vui lòng điền đầy đủ họ và tên

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.